Bài đăng

Hiển thị các bài đăng có nhãn giá trị xã hội

SỰ DỐI TRÁ NGỌT NGÀO

Bài trên mạng, thấy hay quá thì mang về chưng ở đây. Các nhà văn hóa cứ nói người Việt tốt đẹp, thanh lịch, thế này thế kia, nhưng sự thực là gì? Sự thực là chính các nhà văn hóa cũng thích tự sướng, cũng thích bốc thơm. Đầu tư vài câu khen dân Việt, để rồi dân Việt tôn xưng làm nhà văn hóa. Đúng là SỰ DỐI TRÁ NGỌT NGÀO, chính là bản chất Việt. Anh Khải Silk làm ơn kiểm chứng giùm. Chúng ta cứ nói về Người Tử Tế. Nhưng Tử Tế là gì nếu nhưng trong chũng ta vẫn còn “đậm đà” Sự dối trá ngọt ngào. # socialhistory SỰ DỐI TRÁ NGỌT NGÀO Một bạn đem tương ớt vào chào hàng. Em thao thao bất tuyệt về công nghệ, dây chuyền và độ an toàn cũng như chất lượng thực phẩm sạch. Tôi cắt ngang, hỏi, "Ớt này trồng ở đâu em?" Em không trả lời được. Tôi bảo, "Ờ, em đem hàng về đi. Chị cảm ơn em. Chị không mua." Một chị đem giò bò vào giới thiệu, bảo hàng nhà làm, chị kể liên mồm nào là thịt tươi mới mổ ra là chị đã lấy để làm giò nên thơm ngon và dai, giòn.. Tôi cắt ngang, "...

HAPPY NEW YEAR BÀI HÁT TIÊN TRI CỦA ABBA

Hình ảnh
HAPPY NEW YEAR  BÀI HÁT TIÊN TRI CỦA ABBA Bài viết fb của Ngô Tự Lập hình như từ năm 2014.  Chúng ta cứ hớn hở, hào hứng, vui mừng chào đón năm mới với bài Happy New Year, mà đâu biết rằng thông điệp của nó thật là đầy những trăn trở. Họ, ABBA, nghĩ về những gập ghềnh đã qua. Họ biết rằng gập ghềnh chính là con đường của thế giới chúng ta. Đó là cuộc sống. Cho dù họ mong muốn, như bất cứ ai, một tương lai tốt hơn, ở phía trước. Nhưng họ cũng thực tế, rất thực tế để hiểu rằng cho dù 1 thập kỷ mới đang bắt đầu, nhưng bất trắc vẫn đang ở phía trước. Năm 89, ai biết đâu, sẽ thế nào. Người vn ngày đó, chắc chẳng mấy ai hiểu rõ được thông điệp mà ABBA muốn gửi gắm. ÔI, ABBA, những con người đáng yêu và thực tế. ÔI, VN, thời đó chúng ta thật ngây thơ và mơ mộng. Hy vọng rằng, đến thế kỷ 21, người vn sẽ trưởng thành hơn, để trở nên đáng yêu và thực tế hơn, thoát ra khỏi thời kỳ ngây thơ, và mơ mộng.  Tôi nói là đáng yêu và thực tế. Người Việt Nam ngày nay đã thực tế hơn r...

Tính ăn cắp của người Việt và giá trị xã hội

Bài viết nêu lại những câu chuyện về đức tính ăn cắp của người Việt. Xã hội ta, thể chế của ta đang dung dưỡng cho tính ăn cắp. Trung thực không còn là một giá trị quan trọng. Nhân phẩm càng không phải là một giá trị quan trọng. Dựng lại người, Hôm 21.6 rồi, nguyên Phó Chủ tịch Nước Nguyễn Thị Doan có qua báo tôi thăm, chúc mừng anh em. Bà kể một chuyện mà tôi cứ nghĩ mãi: -Có một ông người Nhật, là doanh nhân nói với tôi: Sau 20 năm tôi trở lại Việt Nam, thấy người VN khác quá. Người Nhật thì mấy chục năm họ vẫn vậy. Nhưng người VN sau 20 năm tôi trở lại rất khác: Họ ăn cắp của tôi từng giọt xăng. Từng giọt xăng đấy ! Câu chuyện như trên cũng không phải lần đầu nghe. Có nhiều chuyện từa tựa đã từng nghe rồi, cũng từ những người Nhật đã từng ở VN-người Nhật thì họ nhạy cảm với phẩm chất- bởi dân Nhật là dân tộc nổi tiếng về sự trung thực, phẩm giá. Mới đây cũng đã có câu chuyện của doanh nhân người Nhật kể về chuyện một tay lái taxi chở ông ta đi lòng vòng rất nhiều để lấy...

Cộng đồng và Academic community

Hôm trước đi hội thảo có nhiều ý kiến bàn luận về các loại cộng đồng. Ở Việt Nam giờ có rất nhiều loại cộng đồng khác nhau. Vậy phân biệt, đánh giá nó như thế nào? Khi bạn đã trở thành thành viên của một cộng đồng nào đó thì bạn sẽ được hưởng những quyền và sự quan tâm từ cộng đồng đó. Từ cộng đồng các mẹ bỉm sữa đến sau sạch, đến đám trẻ lang thang, … khi bạn đã có tư cách thành viên thì bạn sẽ cảm nhận được sự chia sẻ, sự quan tâm, và đồng cảm. Điều chúng ta cần nói đến là mức độ của sự chia sẻ, sự quan tâm, và đồng cảm đó. Mức độ đó tùy thuộc vào mức độ gắn kết của từng cộng đồng. Cụ thể là các cộng đồng sẽ được xác định tùy theo các tiêu chí: mục đích hoạt động, động cơ hoạt động, phương pháp hoạt động. Mục đích, động cơ, phương pháp là vì cái lợi ích chung hay vì lợi ích riêng. Giữa 2 cực “lợi ích chung” và “lợi ích riêng” là rất nhiều cấp độ khác nhau ở cấp độ trung gian. Đa phần các cộng đồng là sự kết hợp giữa cả 2 lợi ích. Có cộng đồng thiên về “lợi ích chung”, nhưng cũng c...

Nạo thai hay không nạo thai?

My body my rights! Trong khi cả Việt nam cãi nhau về việc nên phá thai hay không nên phá thai. Tôi sẽ kể cho mọi người nghe câu chuyện về giáo dục giới tính ở Hà Lan mà tôi được biết. Ở Hà Lan, việc bố tắm với con, hay mẹ tắm với con không có gì là to tát cả. Em bé từ nhỏ đã biết cơ thể một người trưởng thành trông như thế nào. Và việc mẹ “đóng bỉm” hàng tháng là việc bé gái cũng biết và mẹ bảo một ngày kia con cũng sẽ cần dùng nó như mẹ. Tất cả những gì thuộc về tự nhiên không bao giờ là đáng xấu hổ hay bị coi là bẩn thỉu như ở Việt Nam. Khi bạn gái hay vợ có kinh, người đàn ông sẽ quan tâm chăm sóc cô ta nhiều hơn vì họ biết phụ nữ thường dễ cáu kỉnh trong những ngày đó. Từ trước khi cô con gái có kinh lần đầu tiên, cháu đã được mẹ chuẩn bị tinh thần kỹ lưỡng về việc chuyện gì sẽ xảy ra lần đầu tiên con thấy máu chảy ra ở quần lót. Và trong tủ đồ ở nhà tắm đã có đủ những thứ con gái cần. Khi con gái trải qua kỳ kinh lần đầu tiên, mẹ cô bé sẽ hẹn bác sỹ gia đình, (Family Do...

Có bao nhiêu phụ nữ Việt Nam hạnh phúc với cuộc sống gia đình?

Hôm trước ngồi nói chuyện với người bạn. Ngồi nói đủ thứ chuyện. Ban đầu là những thành đạt, những thành tích… Rồi, dần dần, sau hơn tiếng đồng hồ, là nói đến những điều không vui trong cuộc sống gia đình. Rồi bạn bảo: tao không hạnh phúc. Với chồng đã không còn tình cảm từ lâu rồi. Rồi nhắc đến những người bạn thuở nhỏ…. Rồi tôi nhận thấy rằng, ừ nhỉ, những người bạn, những người quen của mình, có mấy người được hạnh phúc trong cuộc sống gia đình? Ít quá. Người bạn bảo: lỗi ở tại đàn ông. Họ cứ sống dựa vào mình. Họ chẳng biết gì việc nhà. Nếu không có mình là họ chết dở. Họ cứ dành thời gian trong các quán bia mà chẳng dành thời gian cho vợ, con. Gánh nặng gia đình đổ lên đầu mình quá lớn. Thế mà mình lại bị coi không ra gì. Không ai tôn trọng ý kiến của mình. Không ai đánh giá hết công sức của mình. Rồi đứa con gái nó bảo: sao mẹ lại chịu đựng như thế. Hết cả cuộc đời. Để làm gì! Ôi, gia đình Việt Nam. Lúc nào nói đến thì cũng là ấm cúng, thương yêu, đùm bọc. Nào là hiếu đễ, nào ...

Ngon bổ rẻ và đạo đức nghề

Ngon bổ rẻ, khó như lên trời Thấy các bạn làm bánh nói đến chuyện cái khó giữa làm bánh thị trường, ngon bổ rẻ, với làm bánh sống với nghề, với tâm, mình lại nhớ lại câu chuyện làm bánh ngày xưa của mình. Hồi xưa, cái thời đói khổ, toàn dân phải lăn lộn kiếm cơm. Cán bộ nhà nước người người, nhà nhà làm thêm. Hồi đó mới lấy chồng, nhà chồng cũng xoay đủ kiểu. Nào dệt len, nào vắt xổ. Mình bàn với chồng làm bánh dẻo, nghề gia truyền của nhà mẹ mình. Chỉ tính làm cò con, vớ vẩn. Ai ngờ, ông chồng chả biết gì, khuân về hàng đống nguyên liệu. Đi làm về, nhìn thấy bột, đường chất đầy nhà, mình đã bỏ chạy thục mạng. Chồng chạy theo túm lại. Đã leo lên lưng hổ thì đành phải lao theo thôi. May mà cũng có khách. Rồi nhà chồng sốt ruột, muốn “làm ăn lớn”. Có người trên chợ Đồng Xuân đặt làm hàng chợ, khối lượng vô biên. Mình lấy bánh mẫu về, và tìm hiểu cách làm, rồi bảo chồng: không biết làm loại này đâu. Nhà chồng bảo cố tìm cách đi, khối lượng lớn lắm. Mình lại cố mày mò, và phát hiệ...

Tái định cư có điều kiện hay câu chuyện quản lý đô thị

Có những câu chuyện về tái định cư (TĐC) khiến tôi thấy rất xúc động. Tôi xin chia sẻ 2 câu chuyện. Những câu chuyện sẽ rất tốt cho những ai làm tái định cư nói riêng và cả những ai làm quản lý. Chẳng hạn với những người dân mà cuộc sống bị lao đao vì vụ dẹp vỉa hè. Moi người cứ nói Đà Nẵng là thành phố đáng sống. Nó có thể đáng sống ở nhiều khía cạnh, và có thể còn nhiều điều chưa hài lòng, nhưng có một việc mà họ làm được đó là hỗ trợ để người dân xây dựng cuộc sống tốt hơn. Làm cho dân sống tốt hơn - Đó có phải là đáng sống không cơ chứ! Hỗ trợ để dân sống tốt hơn, nghe có vẻ đơn giản, và chẳng có ý nghĩa mấy. Nhưng cứ đi vào cụ thể thì sẽ thấy nó chẳng đơn giản tí nào. Và sẽ đặc biệt có ý nghĩa, với những nơi mà dân gặp khó khăn vì những chính sách của thành phố tác động đến nồi cơm của gia đình họ. Câu chuyện tôi kể là ở một khu ven đô. Vốn là một khu lụp xụp của những người nghèo, người thu nhập thấp, cạnh bãi rác. Điều kiện hạ tầng không có gì. Nay họ được tái định cư s...

Câu chuyện từ thiện hỗ trợ phẫu thuật tim trẻ em bị bệnh tim bẩm sinh và Triết lý từ thiện

Phong trào từ thiện ở Việt Nam đang phát triển rầm rộ. Phong trào hỗ trợ phẫu thuật tim cho trẻ em cũng đang phát triển nhanh chóng. Đó là thể hiện tính nhân văn và lòng nhân ái. Hoạt động này đã hỗ trợ rất nhiều cho các ca phẫu thuật. Đóng vai trò quyết định để số lượng trẻ được phẫu thuật tăng lên. Tuy nhiên, hiện trạng hoạt động từ thiện này, cũng như hoạt động từ thiện nói chung ở Việt Nam đang đặt ra những vấn đề. Một mặt đó là quan niệm vế từ thiện, quan niệm về xin cho, về bao cấp. Mặt khác, đó là những vấn đề về quản trị. Cụ thể là tính công khai, minh bạch và trách nhiệm giải trình. Quả thực thị trường này khá hỗn loạn. Và rất nhiều nước mắt của trẻ em và gia đình nghèo. Con đường tìm kiếm thông tin hay tính Công khai và minh bạch Hiện nay số lượng trẻ bị tim bẩm sinh là khá nhiều. Trong số đó nhiều gia đình rất nghèo. Tuy nhiên, nhiều trường hợp cha mẹ không biết thông tin về các quỹ hỗ trợ. Nhiều trường hợp có được thông tin là từ những bệnh nhân ở bệnh viện thông...

Nhớ Thầy Văn Tâm

Hình ảnh
  Tôi học khối A, thi khối A, và học khoa Toán, Đại học Kinh tế quốc dân, Nhưng trong suốt cuộc đời đi học, cả phổ thông và sau này, và có lẽ cả cuộc đời tôi, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất, ngưỡng mộ nhất và kính trọng nhất đó là Văn Tâm. Tôi không hể biết ông nổi tiếng, giỏi giang thế nào (giống ông Bọ Lập - tác giả bài viết dưới đây) tôi không ngưỡng mộ về sự uyên bác, điều đó là đương nhiên rồi, mà là nhân cách, là Chất Nhân Văn cao cả, và cả sự lịch lãm, và Hào Hoa nữa. Nhớ có lần nhân ngày 20 tháng 11 thầy có giờ đầu tiên ở lớp. Trước giờ học nào thì học sinh cũng nhốn nháo, ồn ào. Lại là ngày 20/11 nữa thì lại càng nhốn nháo. Khi thầy bước chân vào lớp thì cả thầy và trò đều ngạc nhiên khi nhận ra trên bàn thầy là 1 cành … hoa sữa. Một cành hoa to như một bó hoa. Đến lúc đó bọn học sinh mới ngửi thấy mùi hoa. Có thằng con trai còn nhướn lên hít hít mũi ngửi. Thầy vui lắm. Thầy bảo thầy rất xúc động. Cành hoa sữa này tràn đầy tình cảm, hơn hẳn những bó hoa bình thư...

Hình phạt và khả năng cải hóa

Hết giết người buôn ma túy ở Phi, lại đến thiến người hiếp dâm ở Indo. Chả biết những nước hàng xóm của ta tiến lên văn minh đến đâu nữa??? Hành xử chẳng cần luật pháp, tòa án. Hành xử không cần tính đến nhân phẩm của tội phạm.  Thiến tức là lĩnh án trọn đời (làm gì có hết hạn tù thì hết thiến được đâu). Mà án trọn đời này là về nhân phẩm, thế thì còn hoàn lương vào đâu? Tội phạm, tù nhân, họ chỉ mất quyền công dân nhưng họ vẫn còn quyền con người. Quan trọng là nhân phẩm.  Xã hội đó sẽ đi vào tăm tối.  Những tội phạm này riêng chỉ bị cái án về đạo đức cũng đủ khó sống rồi.  Trong xã hội vẫn có những người không giữ nhân phẩm của mình. Nhưng một tòa án, một xã hội không bảo vệ nhân phẩm cho mỗi con người thì đó là một sai lầm,  Định dùng mức án để răn đe chứ gì? Nhưng nó phải tính giáo dục, có lòng bao dung chứ. Hình phạt quá ác thì sẽ quay về thời man rợ chứ không có tác dụng cải hóa.  Hình phạt phải khác với trả thù. Chúng ta quá biết một xã hộ...

Văn hóa của người HN và người nhập cư

Những điều nói về người HN đã được nói rất rất rất nhiều. Và những điều nói ở bài “Xin lỗi HN” thêm một lần nói… đúng. Là một người HN tôi lại nghĩ thế này. Có một điều mà mọi người có thể cảm nhận được rõ ràng và dễ dàng đó là những cảm nhận khi đi ra đường, khi vào các hàng quán, đi chợ, đi dạo các cửa hàng ngoài phố… Ta có thể thấy sự khác biệt trong cách những người đi đường, những người hàng phố đối xử với nhau. Sự khác biệt giữa vùng trong phố và vùng ngoại vi HN. sự khác biệt giữa nơi nhiều chất HN gốc với nơi nhạt chất gốc hơn. Ví dụ thế này: khi va chạm, hoặc chưa va chạm mà chỉ là tạt đầu xe nhau ở ngoài đường. Nếu ở ngoại vi HN ta sẽ thấy cảnh thường gặp là mắng, chửi, quát nạt… (ngu à, thằng điên, hoặc đm. mày…). Ở trong phố thì cảnh đó ít hơn, và có nhiều hơn những cảnh nhường nhau (lùi lại đi, nhích lên một chút đi), hoặc người ta trách nhẹ nhau, hoặc thậm chí là xin lỗi nhau. Ở ngoài chợ thì người trên phố sẽ ít cảnh bún mắng, cháo chửi hơn. Khi trách thì người ta c...